Tâm thức ta như một mảnh vườn. Mảnh vườn sẽ được trồng cây lên.
Cây cối sẽ mọc lên nhưng không tránh được sâu bỏ.
Nhưng nếu mảnh vườn của mình nó ra Hàng ra lối rồi và mỗi một cây mình chăm sóc được khỏe mạnh thì sâu vỏ còn không tấn công được.
Vậy thì mảnh vườn của tâm hồn của chúng ta đều như nhau hết cả thẩy thôi, ông phật, tôi tất tần tật chúng ta đều có mạnh lượng tâm hồn như nhau thì là chúng ta là thợ làm vườn cho chính mảnh vườn tâm hồn của ta, ta biết trồng cây gì, ta biết dẹp cây gì lên.
Vì vậy, sự hình thức trong đảo phần hết sức quan trọng mỗi khi một hạt giống tệ chúng mọc lên. Đó chính là vai trò của người làm vườn xuất hiện, tức là mình phải nhận ra cỏ đang mọc và mình phải có trách nhiệm làm rõ và mảnh vườn tâm hồn đó không ai khác.
Chỉ có duy nhất mình làm vườn cho mảnh vườn tâm hồn của mình. Không ai có thể thò chân, thò tay vào giúp mình, cái việc đó.
Cho nên học đạo Phật là một chuyện nhưng tỉnh thức để trở thành người làm vườn vĩ đại cho chính mình thì chỉ có thể là mình mà thôi. Sự học vô giá trị, nếu mình không có ý thức làm được, học được để làm tốt mảnh vườn của chính mình thì mình đang đánh mất mảnh vườn của mình đi mất.